2 thg 11, 2016

GIẤC MƠ TỪ CHỨC

“Đấy, không nhờ tôi thì có mà lấy được phần quà to thế này không ! mà ông bỏ cái tính sĩ diện đi, ông chả thấy người ta tranh nhau cái chân trưởng ấp chỉ để kiếm chút cơm cháo chứ hơi sức đâu mà làm thằng mõ làng cho người ta sai vặt mãi thế kia, thế mà ông còn bảo tôi tham lam !”
Mặc cho bà Năm cứ lãi nhải, ông Hai quay mặt vào tường giả vờ như đã ngủ say. Ông đang cảm thấy xấu hổ lắm với tụi nhỏ trên thành phố. Tuần trước có mấy đứa thanh niên ghé nhà nhờ ông lên cái danh sách các hộ trong xóm ông thật sự khó khăn để chúng nó sẽ về trao quà từ thiện. Mà cái xóm này thì thấy nhà nào cũng khó khăn, chạy ăn từng bữa. Thanh niên lớn lên thì bỏ cái xóm này đi hết, đứa thì chạy xe ôm, đứa thì làm thợ hồ trên thành phố, có mấy đứa con gái da xạm nắng, chân thì toàn phèn chua bám móc meo mới nứt mắt cũng lân la lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc hết trọi. Cả xóm hơn hai mươi mấy hộ nghèo sơ xác với mấy ông bà già vài đứa con nít mà bọn nhỏ bảo ông lên danh sách có 12 phần quà làm ông phải suy nghĩ, chọn lựa thật kỹ.

3 thg 6, 2016

RA TRƯỜNG !

Cũng như ngày đầu con gái đến trường, hôm nay cả nhà cũng háo hức không kém. Vậy là thấm thoát đã ba năm trôi qua với thật nhiều cảm xúc dưới mái trường mẫu giáo Hoa Lan. Nhớ lần khai giảng đầu tiên, cũng là lần đầu tiên con đứng trên sân khấu, con gái vừa khóc vừa đi theo điệu nhạc khi không nhìn thấy ba mẹ ở đâu, rồi tiếp theo là những ngày ướt đẫm nước mắt mỗi khi con tới trường. Những ngày nước mắt đã trôi qua, con gái tự tin hơn khi nói với ba "hôm nay con không khóc đâu ba"
hay "con lên múa con không sợ đâu ba, con lớn rồi mà", cứ thế với sự dìu dắt của các cô con đã lớn hơn rất nhiều, con gái đã biết nhắc nhở ba sắp ghế vào khi ăn xong, biết cuối xuống lượm mẫu rác bỏ vào thùng khi ra khỏi rạp phim làm ba thấy tự hào lắm, biết lý luận,

THẦN TƯỢNG

Cuối cùng thì chỉ có Cô Giáo Thảo chính là thần tượng mãi mãi trong lòng hắn mà thôi vì những bài học hữu ích mà cô mang lại thời mới lớn vẫn theo suốt hắn cho tới hôm nay. Còn lại những thần tượng nào rồi cũng phai nhạt theo thời gian vì hồi nhỏ nghe thầy cô nói sao thì tưởng vậy nên thần tượng nhiều người lắm, râu dài râu ngắn có đủ. Lớn lên xíu thì thần tượng cô bé hàng xóm, nhưng sau biết cô nàng nhiều ghẻ ngứa thì hắn lại thần tượng cô hàng nước mía. Rồi nào là Xuân Diệu, Tố Hữu, Thế Lữ....

1 thg 5, 2016

NGHÈO CÓ BÌNH YÊN ?

Hắn quyết định không "ăn giỗ" mà chọn đi theo các bạn trong câu lạc bộ từ thiện Nasea về miệt quê nghèo Miền Tây. Lỉnh khỉnh gạo muối, chăn màn trên những chiếc xe máy hướng về Miền Tây dưới cái nắng gay gắt dù ông mặt trời mới lo dạng. Những giọt mồ hôi mặn chát, những ổ bánh mỳ nguội ngắt chuyền tay nhau ăn vội cũng không làm các bạn trẻ ngần ngại tiến về phía trước, nơi có những con người đang chờ đọi họ đến để sẽ chia. Câu hát "nắng cháy da người" chắc không còn dành riêng cho Tây Ninh nữa. Con đường loằng ngoằng, trắng xóa bụi rồi cũng đưa chúng tôi đến với miệt đất cằn cỗi, già nua với những cây Tràm đang rũ lá, những luống Dứa còi cọc lặng im trên những cánh đồng vắng lặng đầy nước phèn mặn đắng.

10 thg 4, 2016

NHỎ Lqh

Biết Nhỏ đã lâu qua những dòng stt rát bỏng về XH và những hình ảnh về những chuyến đi tới những gia đình có hoàn cảnh thật khó khăn để giúp đỡ họ của Nhỏ đã làm cho hắn cảm phục. Ấy vậy mà lần đầu hẹn gặp Nhỏ để cùng đi tìm hiểu một số trường hợp khó khăn trong bệnh viện nhi đồng hắn vẫn không khỏi bất ngờ về vóc dáng nhỏ bé của Nhỏ. Nếu không biết trước nhỏ đã có gia đình với một cu nhóc bằng tuổi con gái hắn thì hắn chắc nghĩ Nhỏ chỉ là một cô bé lóc chóc loi choi. Thế đấy, một lần nữa hắn biết không bao giờ đánh giá một con người chỉ qua vẻ bề ngoài của họ