15 thg 8, 2017

NẤM MỐI.

Chiều mưa, lang thang trên mạng bắt gặp hình ảnh quảng cáo mấy cây Nấm Mối với giá 800k một kg, hic hic. 1kg Nấm Mối mà chế biến nó sẽ ngót lại còn tí tẹo nên cái giá đó thì chỉ có đại gia thời nay mới ăn được một bữa cho thật đã. Chợt nhớ hắn cũng đã từng một thời là "đại gia" bởi hắn có thể nấu thỏa thích các món như là Nấm Mối xào với đọt rau lang, nấu cháo, cái vị ngọt ngọt, dai dai, xực xực của nó không thể có loại nấm nào so sánh được, không biết có phải do nó quá ngon hay người ta vẫn chưa trồng được loại Nấm này nên nó mới đắt đến vậy. Mà đâu phải muốn ăn là có...

28 thg 7, 2017

"CHUYỆN NGƯỜI THỨ BA"

Chị gửi cho tôi bài hát "Phải chi em biết" rồi nhắn tiếp "Cuộc đời của chị đúng với từng từ trong bài hát này". Cái giọng của Lệ Quyên càng khiến câu chuyện tình buồn da diết ấy thêm một chút bi, một chút kịch mà chỉ những ai đã trãi qua thì mới cảm nhận được tất cả nỗi đau, nỗi dằn vặt của nhân vật trong bài hát, và cũng là một nửa cuộc đời của chị.
Một lần tình cờ quen chị, một phụ nữ toát lên vẻ sang trọng và thành đạt, một con người mà sự nghiệp đang ở đỉnh cao khiến bao người mơ ước, nhưng điều đó vẫn chưa phải lý do mà hắn coi chị như một hình tượng mà chính là ở kiến thức về văn học, về lịch sử về mọi thứ xung quanh và chị có thể say sưa nói về chủ đề nào đó như một diễn giả thự thụ. Chị thường bảo " Tao không hiểu lấy chồng để làm gì nữa, lấy về để hầu hạ nó sao" với một vẻ bất cần nhất có thể. Hắn hiểu, giờ đây để tìm được một người đàn ông tương xứng với Chị không hề đơn giản, nhưng một người xinh đẹp giỏi giang như Chị sao lại bao năm qua vẫn lẻ loi vẫn tìm thú vui cuộc sống qua những món đồ hàng hiệu, những chuyến du lịch khắp nơi để rồi thốt lên một câu cảm thán như vậy, chả lẽ chưa một ai có thể làm cho chị rung động thật sự ?.

20 thg 6, 2017

NHỚ


Nhớ thủa trước mẹ mình cũng thế 
Nhúm dưa cà buôn thúng bán bưng
Nợ đời nặng gánh trên lưng
Nuôi con khôn lớn trãi từng đớn đau.
Giữa cái đất Sài Gòn ngày nay vẫn không hiếm khi bắt gặp nhưng hình ảnh như thế này khiến hắn lại hồi tưởng về những ký ức xa xôi, những ký ức không thể xóa nhòa theo năm tháng. Ngày đó, giữa vùng đất Đakai còn bao nỗi khó khăn, mọi người cũng chỉ lao động bằng tất cả sức lực của mình để chạy ăn từng bữa. Các anh trai hắn người thì lên rừng đốn củi mà ra thị trấn bán, người thì đi làm rẫy từ sáng tới tối mịt mới trở về nhà mà vẫn không đủ ăn cho cả nhà, bởi mùa màng thì lúc được lúc không, cây củi trên rừng nhưng cũng phải băng rừng lội suối trốn tránh kiểm lâm cũng như khó kiếm được người mua nên bữa cơm thời đó có tới 9 phần là khoai mỳ khô hoặc bắp hầm độn.

15 thg 5, 2017

ĂN CHỰC

Con gái đang chơi nhà hàng xóm chạy về hỏi "Ba ơi, mẹ bạn Trang kêu con ăn bánh xèo giờ sao ba". Hihi, nhìn cái nét thơ ngây trong câu hỏi của con gái hắn không khỏi bồi hồi nhớ lại cái thủa xa xưa. Cái thời đít quần lũng vài lổ lang thang khắp xóm mà cứ hễ thấy nhà ai dọn cơm là đứng dậy chạy về dù trong lòng rất thèm được ăn một bữa cơm không độn khoai mỳ tới 9 phần ngây ngấy mà ngày nào hắn cũng nhai rào rạo. Mẹ hắn dặn, dù thế nào cũng đừng có "ăn chực" nhà người ta nha con. Lời dặn của mẹ đã trói buộc hắn trước những cơn thèm rạo rực của thời trẻ con rồi dần dần nó trở thành cái lòng tự trọng, sự trưởng thành sớm hơn trong con người hắn.

NỢ XẤU, NỢ TỐT.

Ông bà ngày xưa có câu "Con là nợ,..." (ko dám nói vế sau) ngẫm ra thì cũng đúng thiệt. Có một đứa con gái giống như Ngân Hàng có thêm một món nợ mới. Nếu chúng ta nuôi dạy được con cái nên người thì đó là món nợ tốt ko ngừng mang lại "lợi nhuận". Còn nếu chúng ta không thể dạy dỗ con theo đúng hướng thì đó chính xác là món nợ xấu và đến một lúc nào đó chúng ta sẽ tìm mọi cách kể cả bỏ qua lòng tự trọng để chuyển giao cho bên thứ ba - bên xử lý nợ xấu.